Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

PSG: “Ông lão” Maxwell đang trở lại

Bị Layvin Kurzawa chiếm hành lang trái từ đầu mùa, nhưng khi được trao cơ hội, lão tướng 35 tuổi người Brazil, Maxwell, đã ghi điểm ấn tượng với HLV Unai Emery.
PSG: “Ông lão” Maxwell đang trở lại
Được bố trí đá chính trận thứ 3 liên tiếp (ở Champions League và Ligue 1), cựu hậu vệ Barca chứng tỏ với anh tuổi tác không phải là vấn đề quá lớn. Sau 2 pha kiến tạo ở trận gặp Caen, Maxwell tiếp tục in dấu giầy vào 2 bàn thắng (bàn mở tỉ số và pha ấn định chiến thắng 3-0 của Lucas) trước Dijon rạng sáng qua. Không còn tốc độ sung mãn, nhưng Maxwell vẫn khá dẻo dai và hỗ trợ tấn công hiệu quả cho đồng đội phía trên.

Ngoài ra, những tình huống phòng ngự của Maxwell cũng tỏ ra rất kinh nghiệm và giúp ích rất nhiều cho hàng thủ vốn đang chơi khá phập phù của PSG. “Maxwell khiến cho bạn cảm thấy an toàn và yên tâm khi tiến lên phía trước. Hậu vệ người Brazil thi đấu khôn ngoan và khéo léo khiến anh ấy không tốn sức. Nếu không biết về Maxwell, chẳng ai có thể đoán anh ấy đã 35 tuổi khi chỉ theo dõi PSG thi đấu trên sân”, tiền đạo Lucas Moura nhấn mạnh.

Sau 5 năm rưỡi gắn bó với sân Công viên các Hoàng tử, 2016/17 là mùa đầu tiên Maxwell phải bắt đầu từ băng ghế dự bị và tưởng như đã hết thời. Và chỉ khi Kurzawa chấn thương cách đây 3 tuần, cầu thủ chạy cánh người Brazil mới có cơ hội trở lại thi đấu cánh trái quen thuộc và bùng nổ thực sự. Xem ra, với Maxwell giàu kinh nghiệm, ổn định và Kurzawa bùng nổ, tươi trẻ; HLV Emery luôn có hai lựa chọn tuyệt vời bên hành lang trái cho mùa giải nhiều khó khăn phía trước với một lịch thi đấu dày đặc.

Maxwell ghi bàn tốt, kiến tạo giỏi

Kể từ khi tới PSG tháng 1/2012, Maxwell luôn thi đấu rất hiệu quả. Mỗi mùa giải, hậu vệ người Brazil luôn ghi ít nhất 3 bàn thắng, thực hiện 5 đường kiến tạo ở 2 mặt trận chính Ligue 1 và Champions League cho PSG. Ngoài ra, không ít lần Maxwell là người châm ngòi cho những bàn thắng của đội bóng thủ đô nước Pháp.

Đừng trách Neymar vì thứ bóng đá ham trình diễn

Có nên chấp nhận việc Neymar ham “trình diễn” đến một mức độ trở thành khoảng xám giữa hai tình trạng xúc phạm và không xúc phạm đối thủ? Câu hỏi ấy vẫn “nhỏ” hơn một câu khác từng được dư luận gián tiếp trả lời: có thể chấp nhận một cầu thủ... đánh cổ động viên ngay trên khán đài?
Đừng trách Neymar vì thứ bóng đá ham trình diễn
Tại Anh, Eric Cantona từng tung cú kungfu vào một cổ động viên Crystal Palace. Không chỉ bị treo giò trong phạm vi bóng đá, Cantona còn phải hầu tòa. Đâu cần nhắc lại nội dung của câu chuyện nổi tiếng này nữa. Chỉ xin lưu ý: lỗi nặng đến thế, nhưng Cantona vẫn được công chúng - chứ không riêng giới hâm mộ M.U - ủng hộ. Tất nhiên, đấy chỉ là công chúng Anh. Quê hương bóng đá có những chuẩn mực riêng, cái nhìn riêng, về thứ bóng đá của họ.

Bây giờ, Premier League chẳng còn bao nhiêu cầu thủ người Anh. Chỉ có 3/20 HLV trưởng là người Anh (nếu không tính Mike Phelan tạm dẫn dắt Hull). Nhưng vì sao cứ phải dùng đặc điểm riêng của bóng đá Anh để bàn về Premier League? Vì khán giả, nhà báo, nói chung là “công luận Anh” thì không thay đổi. Cái nhìn của họ, chuẩn mực của họ, quyết định bóng đá Anh phải như thế nào, từ đó hình thành khái niệm “trường phái”, hoặc môi trường bóng đá.

Trường phái bóng đá Anh có thể ủng hộ một cầu thủ đánh khán giả - nếu như nội dung câu chuyện cho rằng... đáng đánh. Nhưng nếu Matthew Simmons - nạn nhân của Cantona - là một tifosi ở Calcio? Nếu Cantona chơi bóng ở Serie A thay vì Premier League và anh dám dùng kungfu với cổ động viên đối phương? Chắc chắn sẽ có hậu quả khôn lường. Calcio không thể chấp nhận, và khỏi phân tích!

Ở Italia, một cầu thủ khéo dùng tiểu xảo, biết cách đánh lừa trọng tài và đối phương, thì trước tiên đấy là cầu thủ thông minh. Có dịp “ăn vạ” để kiếm phạt đền mà không chịu làm, có khi còn bị đồng đội mắng là đồ ngốc. Nhưng mẫu cầu thủ như thế sẽ được khen ngợi ở nước Anh - nơi Robbie Fowler từng nói với trọng tài rằng đối phương không chạm vào mình (khi anh tình cờ vấp ngã và được hưởng phạt đền).

Rất rõ ràng: mỗi môi trường, mỗi trường phái, sẽ có cái nhìn khác nhau về bóng đá - và đấy là cái nhìn của công luận, của khán giả, tức thành phần đông đảo nhất, quyết định đặc điểm của một nền bóng đá. Neymar giải thích những gì anh làm chỉ là “chuyện nhỏ” ở Brazil, nhưng lại bị cho là xúc phạm đối thủ ở Tây Ban Nha. Cũng chả cần nói. Suy cho cùng, đây chỉ là chuyện “có chơi có chịu”.

Đã biết khác biệt như thế, sao Neymar cứ ham trình diễn để bị “mang tiếng” ở Tây Ban Nha? Sao anh không về Brazil chơi bóng, tha hồ trình diễn? Vấn đề là ở chỗ: cho dù “mang tiếng”, dù bị chỉ trích, được thông cảm, hay thậm chí được cổ súy, thì chỗ đứng của Neymar ở Barcelona nói riêng hoặc La Liga nói chung cũng chẳng hề hấn chút nào. Thế là quá đủ!

Bóng đá từng có biết bao trường hợp đành phải tháo chạy chỉ vì khác biệt về quan điểm, về trường phái. Diego Forlan bị cho là đồ vứt đi khi anh khoác áo M.U ở Premier League. Mọi sự phân tích, lý giải đậm tính chuyên môn đâu có nghĩa lý gì, khi mà dân Anh không công nhận cái hay của Forlan? Anh sang TBN, được khen ngợi, sau này lĩnh giải Cầu thủ... xuất sắc nhất World Cup. Forlan không cần, mà cũng không thể nói với người Anh: “Tôi rất giỏi, xét theo tiêu chuẩn Uruguay của tôi”!

Ai thấy sống được trong môi trường nào, cứ tùy nghi lựa chọn, và tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình!